“Hành Trình Từ Ngã Đến Tỉnh Thức Trọn Vẹn”

Bộ não có xu hướng vẽ ra một cái “tôi,”

và chúng ta đồng hóa với nó, từ đó tạo ra một cái “ngã.”



Khi thiếu ánh sáng, tình thương + cái ngã này dẫn đến những tính chất lệch lạc (vô minh, chấp có).


Khi hướng về ánh sáng nhưng vẫn vướng mắc vào cái ngã, ta chống lại tình thương tồn tại trong tâm thức quá khứ, được lưu trong tiềm thức.

Ta bắt đầu đề phòng mọi cảm xúc, cảm giác, hình thành một cái “tôi tâm linh” (chấp không).


Điều này chưa thực sự hoàn hảo, vì cái “ngã” vẫn tồn tại.

Rồi sẽ đến một ngày, khi ánh sáng và tình thương hòa quyện,

bạn được đắm mình trong tình thương trọn vẹn.


Không còn bộ não đứng giữa để phán xét thế nào là đủ sáng, thế nào là đúng thương.


Tình thương khi ấy dạt dào và tràn đầy, không còn bị hạn hẹp bởi định kiến của não bộ.

Chính tình thương đó có thể dễ dàng chữa lành mọi tổn thương.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến