Bạn có đang sống theo tánh biết hay tiềm thức





Chào mọi người, hôm nay mình muốn chia sẻ một điều rất quan trọng, một sự thật rất sâu sắc về người thầy thật sự trong mỗi chúng ta – không phải là người thầy bên ngoài, không phải là một nhân vật trong giấc mơ, không phải là một biểu tượng trong tiềm thức, mà là người thầy ở ngay trong hiện tại – chính là tánh biết thuần khiết đang có mặt lúc này.


[1. NGƯỜI THẦY TRONG HIỆN TẠI VÀ NGƯỜI THẦY TRONG TIỀM THỨC]

Rất nhiều người được hướng dẫn bởi những hình ảnh trong mơ, những điều được thôi miên, hay những trạng thái sâu trong thiền… Nhưng mình muốn đặt một câu hỏi:

Liệu những chỉ dẫn đó có thật sự đúng với hoàn cảnh hiện tại, với tình huống cụ thể đang xảy ra ngay bây giờ không?

Bởi vì phần lớn những thông điệp đó đến từ tiềm thức, và tiềm thức vốn được hình thành từ quá khứ – là tập hợp của trải nghiệm, ký ức, sợ hãi, ước muốn, những hình ảnh cũ kỹ. Nó có thể đúng trong thời điểm trước đây, nhưng chưa chắc còn phù hợp ở giây phút này.


[2. TRỰC GIÁC THẬT VÀ TRỰC GIÁC TỪ TIỀM THỨC]

Vậy làm sao phân biệt đâu là trực giác thật, đâu là trực giác giả?

Mình thấy rất rõ, trực giác từ tánh biết hiện tại – nó rất trong sáng.

Nó không đến từ một mong cầu. Nó biết rõ việc nào cần làm trong thời điểm này, nó biết thời gian nào nên làm, thời gian nào nên nghỉ.

Nó không vẽ ra tương lai. Nó không phán xét. Nó biết ngay, nhưng lại không bắt buộc phải làm.

Trong khi trực giác từ tiềm thức thường đến từ những ảo tưởng về sứ mệnh, ảo tưởng về vai trò, ảo tưởng về thành công. Ví dụ như:

“Bạn phải giúp mẹ, bạn phải cứu thế giới, bạn phải làm người chữa lành”… và bạn không còn lựa chọn.

Khi không có sự lựa chọn – đó là dấu hiệu bạn đã rơi vào cái tôi.


[3. CÁI TÔI TRONG NHỮNG PHƯƠNG PHÁP LẬP TRÌNH TIỀM THỨC]

Mình nhớ trong cuốn “Think and Grow Rich” – Napoleon Hill có nhắc đến chuyện ông cầu nguyện các “vị thầy bên trong”.

Thật ra, đó là một cách ra lệnh cho tiềm thức.

Mà tiềm thức – như một cái máy – khi được lập trình rằng “nhiều tiền là tốt”, thì nó sẽ chạy theo điều đó. Nhưng nếu gốc rễ của điều đó không phải là sự thật toàn thể – thì dần dần, con người vẫn thấy bất toại nguyện.

Trong khi đó, những bậc thầy như Osho, họ sống không lập trình gì cả. Họ chỉ có nhận biết, và chính nhận biết đó – trong sáng, không ràng buộc – tự nó dẫn dắt theo một hướng không bao giờ lỗi thời.


[4. TOÀN THỂ DẪN DẮT – KHÔNG PHẢI TIỀM THỨC DẪN DẮT]

Khi bạn buông bỏ mọi cái tôi, bạn sống rỗng rang, bạn tỉnh thức… thì toàn thể bắt đầu dẫn bạn.

Bạn biết ngay: “À, đây là việc mình cần làm.”

Bạn không còn phân vân. Nếu phân vân, thì đó không phải là tánh biết.

Tánh biết thì luôn rõ ràng, đầy đủ, đúng lúc.

[5. TRẢI NGHIỆM VÀ GIÁ TRỊ CUỘC SỐNG]

Khi bạn sống thật trong hiện tại, bạn thấy rõ bạn yêu thích điều gì – không phải vì lập trình.

Có thể bạn thích sống gần thiên nhiên, thích du hành, thích đọc sách, thích nuôi con bằng sự trọn vẹn.

Và khi bạn không đủ hiện diện để thấy rõ điều đó, thì cuộc sống sẽ đưa đến biến cố – để nhắc bạn trở lại hiện tại, nhắc bạn sống thật với giá trị của chính mình.

Cho nên, hãy sống với tánh biết. Không cần đi tìm sứ mệnh. Không cần lập trình.

Nếu bạn không biết phải làm gì lúc này, thì việc duy nhất nên làm là nghỉ ngơi trong tĩnh lặng.

Khi đúng lúc – bạn sẽ biết. Không bao giờ sai.

Xem buổi live tại

Nhận xét

Bài đăng phổ biến